Tháng 5-1980 tôi từ Thanh niên xung phong về Báo Tuổi Trẻ cùng lúc Huỳnh Sơn Phước từ đài phát thanh chuyển về tham gia lãnh đạo Báo Tuổi Trẻ. Một nhà báo dáng hào hoa, đầy chất lãng mạn cách mạng như tôi tưởng tượng trong các tiểu thuyết của Cuba, hay Liên Xô. Cùng với Võ Như Lanh, Kim Hạnh, Trần Minh Đức, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Sơn Phước xây dựng nên tờ Tuổi Trẻ, một cầu nối giữa “cái mới tuyệt đối” của báo chí miền Bắc và “cái mới phổ quát” của báo chí miền Nam.
Ngày đầu gặp gỡ tôi đã có ấn tượng về tính cách mạng của một nhà báo trung thực với tính cách mạng, theo nghĩa tận hiến tri thức và kỹ năng nghề báo có được cho sự thay đổi vì một hiện thực tốt hơn, một xã hội công bằng hơn, một thế hệ trẻ khát vọng lớn hơn.
Cũng chính vì sự tận hiến này mà đôi khi gây ra sai sót. Nhưng trong lịch sử báo chí, không một nhà báo hay tờ báo lớn nào, lại không có sai sót, nhỏ phải đính chính, lớn thì kiểm điểm, và nhận trách nhiệm cá nhân đầy đủ…




